[DLTN] Chương 25 + 26

Tiểu Tứ tử nhất xuất, thùy dữ tranh phong = =+

(Tiểu Tứ tử vừa xuất hiện, ai cũng tranh giành = =+)

 

Triệu Phổ lệnh Tử Ảnh mang xe đến, đem Công Tôn cùng Tiểu Tứ tử đưa lên mã xa, chính mình thì lại cưỡi Hắc Kiêu, đi về Vương phủ, về nhà, trị phong thấp cho mẫu thân hắn.

Mã xa đi một đường, Tiểu Tứ tử áp sát vào cửa xe, nhìn phố xá náo nhiệt bên ngoài, Công Tôn nói với bé, “Tiểu Tứ tử, đợi lát nữa gặp Hoàng Thái Phi, phải nhớ gọi người a, lúc đó đừng gọi thành Hoàng Hoàng hoặc là Phi Phi đó.”

“Nga.” Tiểu Tứ tử đô đô miệng, đi đến bên người Công Tôn ngồi xuống, hỏi, “Kia, gọi… cái gì nha?”

“Hoàng Thái Phi.” Công Tôn kiên nhẫn dạy Tiểu Tứ tử.

Tiểu Tứ tử cân nhắc một chút, hỏi, “Kia là mẫu thân của Cửu Cửu sao?”

“Ân.” Công Tôn gật đầu.

“Kia vì sao không được gọi là bà bà?” Tiểu Tứ tử hỏi.

“Bà là hoàng thân quốc thích, cho nên không thể gọi giống như bình dân bách tính.” Công Tôn giải thích.

“Kia Cửu Cửu có phải cũng là hoàng thân quốc thích?” Tiểu Tứ tử tiến đến bên cạnh Công Tôn, hai tay chống cằm, cánh tay đặt trên đùi Công Tôn, cười tủm tỉm hỏi.

“Ân.” Công Tôn gật đầu, nói, “Đúng vậy.”

“Kia vì sao có thể trực tiếp gọi Cửu Cửu?” Tiểu Tứ tử nghiêng đầu hỏi.

Công Tôn cũng không trả lời được, vươn tay bóp bóp quai hàm Tiểu Tứ tử, nói, “Tiểu Tứ tử, sao lại hỏi nhiều vấn đề như vậy a?”

Tiểu Tứ tử chui vào trong lòng Công Tôn cọ cọ, hỏi, “Phụ thân, mẫu thân của Cửu Cửu có phải cũng tốt như Cửu Cửu?”

Công Tôn nghe xong, khe khẽ thở dài, vị công chúa này y từng nghe danh, có người nói tuổi còn trẻ thì cực kỳ mạnh mẽ giỏi giang, là một lão thái thái thì cũng khiến người khác đều đau đầu, Triệu Phổ có thể có thành tựu ngày hôm nay, phỏng chừng đều nhờ lấy phúc từ bà.

Vì vậy, Công Tôn trong lòng có chút nể nang.

Đang nghĩ ngợi, chợt nghe Triệu Phổ đang ở một bên cưỡi ngựa chầm chậm nói với Tiểu Tứ tử, “Tiểu Tứ tử, gặp nương ta a, gọi bà bà cũng được, gọi nãi nãi (bà nội) cũng được.”

“Thật sao?” Tiểu Tứ tử vui vẻ, tâm nói, cái này dễ nhớ, so với cái gì Hoàng cái gì Phi cũng dễ nhớ hơn nhiều. Tiểu Tứ tử có chút phiền muộn, khi bé trò chuyện, rõ ràng không thành vấn đề, cũng như nhớ tên dược, cũng là từng loại từng loại nhớ được chuẩn xác, dù là dài bao nhiêu cũng có thể nhớ kỹ, nhưng mỗi lần chỉ cần bé muốn nhớ tên người, sẽ lập tức hồ đồ ngay, cái gì cũng không nhớ được.

Mã xa chậm rãi dừng lại trước cửa Vương phủ, một đoàn gia nhân ra đón tiếp, vị đồng học của Công Tôn cũng có mặt, lâu năm không gặp, hai người hàn huyên vài câu, vừa nghe nói Công Tôn cùng Triệu Phổ tình cờ gặp gỡ trên đường, không khỏi hô to hữu duyên.

 Triệu Phổ cùng Công Tôn liếc mắt nhìn nhau, suy nghĩ một chút… Ân, đúng là cực kỳ hữu duyên

Hai người vào trong Vương phủ, Triệu Phổ dẫn Công Tôn đi về phía hậu viện, đó là từ đường mà mẫu thân hắn đã trụ nhiều năm.

“Hoàng Thái Phi vì sao lại ở bên trong từ đường?” Công Tôn khẽ nhíu mày, nghĩ một vị Hoàng Phi có thân phận hiển hách, lại ở tại một mảnh sân bít kín tường trắng ngói đen, không có rường cột chạm trổ cũng không có đình thai lầu các, quả thực khiến cho người ta kinh ngạc.

Triệu Phổ thản nhiên cười, nói, “Ta chinh chiến bên ngoài, mặc dù là bảo vệ quốc gia, nhưng cũng là chuyện sát sinh, nương ta mỗi ngày đều cầu phúc cho ta sáu canh giờ, mỗi ngày chỉ ăn hai bữa, cũng không ăn món mặn.”

Công Tôn hơi sửng sốt, trong lòng đối với vị Hoàng Thái Phi kia đã có ấn tượng khá tốt, lại nghe đến Tiểu Tứ tử bên cạnh yếu ớt nói, “Mẫu thân của Cửu Cửu thật tốt, mẫu thân của Tiểu Tứ tử lại không cần Tiểu Tứ tử.”

.

Công Tôn chau mày, vươn tay đến ôm Tiểu Tứ tử, nói, “Tiểu Tứ tử, không phải mẫu thân của ngươi không cần ngươi, mẫu thân không phải đã qua đời rồi sao?”

Tiểu Tứ tử ôm Công Tôn, nhỏ giọng nói “Tiểu Tứ tử không có mẫu thân.”

Công Tôn thấy Tiểu Tứ tử vành mắt đã hồng hồng, đau lòng không thôi, hôn lên má bé một cái, nói, “Có phụ thân mà, sợ cái gì?”

“Ân, phụ thân sau này tìm hảo mẫu thân cho Tiểu Tứ tử.” Tiểu Tứ tử nhỏ giọng nói thầm.

Công Tôn cười lắc đầu, hỏi, “Vậy ngươi muốn dạng nào?”

“Ân.” Tiểu Tứ tử cười tủm tỉm, “Muốn giống như mẫu thân Cửu Cửu vậy… A, hoặc là như Cửu Cửu vậy.”

“Ai.” Công Tôn trừng mắt liếc Tiểu Tứ tử, “Nói bậy hết sức!”

Triệu Phổ ở một bên cũng nghe được, tâm nói —— Tiểu Tứ tử vẫn rất tinh mắt…… ít nhất… so với thư ngốc này thật tinh mắt!

Đám ảnh vệ đi theo phía sau, nghe được trực tiếp lắc lắc đầu.

Tử Ảnh liếc Giả Ảnh một cái —— Vương Gia có nghe rõ ràng Tiểu Tứ tử nói là cái gì sao? Tại sao được nhận làm mẫu thân cũng khoái chí như vậy a?

Giả Ảnh nhướng nhướng mi, ý bảo Tử Ảnh quên đi —— Ai, ngươi không có nghe bên ngoài đồn đãi sao, nói Vương Gia bị hồ ly mê hoặc đó.

Tử Ảnh sửng sốt, mở to hai mắt nhìn —— Có thật không a?!

Giả Ảnh bất đắc dĩ vỗ vai hắn —— Ngươi thật khả ái!

 

“Phu nhân.” Lúc này, một nha hoàn đang tưới cây trước cửa từ đường tinh mắt, thoáng thấy được Triệu Phổ, vội vàng chạy vào báo tin, “Phu nhân, tiểu Vương Gia đã về rồi!”

Hoàng Thái Phi vội vã buông tràng hạt đang cầm trong tay, một bên có nha hoàn nâng bà lên từ đệm cói, Hoàng Thái Phi đi đứng không được nhanh nhẹn, vịn hạ nhân khởi động gân cốt, nửa ngày mới có thể bước đi.

Cử động này vừa lúc bị Triệu Phổ đi vào thấy được, hắn trong lòng đau xót, vội vã tiến lên đỡ lấy bà, dìu đến một cái ghế, ngồi xuống.

 

Hoàng Thái Phi đã sớm thấy người vào theo Triệu Phổ, chỉ thấy là một thư sinh trẻ trung tầm hơn hai mươi tuổi, lão Thái phi nheo mắt lại nhìn một chút… Tâm nói, ai nha, thư sinh này sao lại dễ nhìn như vậy? Mặt mày mũi miệng này, đoan chính xinh đẹp tuyệt trần, nam tử này lớn lên dễ nhìn quá chừng a!

Nhìn chòng chọc, lão Thái phi bỗng nhiên nghĩ tới một việc… Nhớ rõ vài năm trước, khi Triệu Phổ xuất chinh, lão Thái phi vì muốn cầu phúc cho Triệu Phổ, đặc biệt vất vả đi một chuyến đến Linh Ẩn Tự ở Hàng Châu, gặp được Tuệ Thông phương trượng ở đó, nhờ ông đoán mệnh số cho Triệu Phổ.

Tuệ Thông phương trượng lúc này vì bà mà tĩnh tâm hỏi phật, kết quả tính được là —— trong đời Triệu Phổ sẽ có một kiếp nạn, nếu muốn hữu kinh vô hiểm an toàn vượt qua, thì phải nhờ vào một chữ “Trúc”.

Lão Thái phi năm đó không hiểu được, liền hỏi Tuệ Thông chữ “Trúc” này giải thích như thế nào?

Tuệ Thông chỉ cười nói với bà, thiên cơ khó dò, khi ông tĩnh tâm, chỉ thấy được trong một vùng hắc ám có một trận bão tuyết ùn ùn kéo đến, trước mắt là một nơi hoang vắng mênh mông, cực kỳ giống mùa đông giá rét ở Mạc Bắc. Mà trong nơi hoang vắng đó, có một cây trúc xanh biếc bất khuất trước gió, cành cây tuy rằng tinh tế nhưng lại phi thường mềm dẻo, vươn ra trong gió lạnh cũng không hề bị gãy, xanh như ngọc bích tú như lan chi, mà bên trong lại có một sức mạnh rất kiên cường, khiến cho gặp qua khó quên, chỉ nhớ được một chữ “Trúc”. Nói cách khác, lúc Triệu Phổ trải qua trắc trở, cây thúy trúc này, sẽ là cây dược trúc giữ mệnh cho hắn, cũng là trọn đời, bầu bạn sóng vai với hắn.

Lão Thái phi lúc đó nghe được cũng chỉ lơ mơ hiểu một chút, đêm đó bà qua đêm trong thiền phòng, ban đêm, bởi vì mấy câu Tuệ Thông phương trượng nói mà trằn trọc, cuối cùng nhịn không được quỳ xuống tham thiền trước Phật tổ, khi bán mộng bán tỉnh, thì mơ hồ thấy được một người… Lúc đó chỉ là thoáng qua trong phút chốc, Hoàng Thái Phi không thấy rõ dung mạo của người nọ, cũng phân biệt không rõ mình đang ngồi thiền hay đang ngủ, ban ngày suy nghĩ ban đêm nằm mơ. Chỉ nhớ rõ nam tử kia mặc y vật bạch sắc, chậm rãi đi đến gần bà, dáng vẻ của y bà không nhớ được gì, chỉ là không hiểu sao cảm nhận được một phần khí tức trên người y, đó là câu mà Tuệ Thông phương trượng đã nói kia —— xanh như ngọc bích tú như lan chi, mà bên trong lại có một sức mạnh rất kiên cường.

Lúc đó, Hoàng Thái Phi hỏi người nọ, “Các hạ chính là Trúc?”

Người nọ dường như nhẹ nhàng gật đầu.

Hoàng Thái Phi nói tiếp, “Khẩn cầu Trúc tiên sinh, chớ nên bỏ qua Trạch Lam nhà ta, cùng nó vượt qua sóng gió, ta không cầu nó thanh danh hiển hách cầm giữ giang sơn, chỉ nguyện nó bình an hạnh phúc một đời, có người làm bạn mãi mãi không cô đơn.”

Người nọ nhẹ nhàng gật đầu, tựa hồ khẽ cười với bà, cười đến mức Hoàng Thái Phi trong lòng thoải mái, sau đó… mở mắt, trời đã sáng bừng.

Giấc mộng ngày đó, đã qua rất lâu, Hoàng Thái Phi hôm nay đột nhiên gặp Công Tôn đi vào, hình dáng giơ tay nhấc chân, giống vị Trúc tiên sinh trong mộng kia như một… Chẳng lẽ… Đây là ý trời sao?

Lão thái thái thấy Công Tôn muốn hành lễ với bà, vội vàng tiến đến nâng lên, nói, “Tiên sinh miễn lễ.”

Triệu Phổ có chút giật mình, tâm nói —— Con mọt sách này thực sự là người gặp người thích phải không? Tại sao nương thấy y lại kích động như vậy?

.

“Ách… Quý tính (họ) của tiên sinh là gì?” Hoàng Thái Phi hỏi.

“Đệ tử họ kép Công Tôn.” Công Tôn ôn hòa cười, trả lời.

Lão Thái phi suy xét suy xét, không có chữ trúc, nhưng mà nụ cười vừa rồi của Công Tôn đã thấm vào tận đáy lòng bà… khiến cho cả người thư sướng, liền hỏi tiếp, “Xin hỏi Công Tôn tiên sinh đại danh cùng tên chữ.”

Công Tôn hơi bất ngờ, nói, “Đệ tử tên một chữ Sách, còn tên chữ là Diêu Chúc.”

.

“Phốc…” Triệu Phổ suýt chút nữa cười ra tiếng, Công Tôn quay mặt nhìn hắn, tâm nói, tên của ta thì dính líu gì tới ngươi?

Triệu Phổ nhỏ giọng nói với Công Tôn, “Công Tôn Sách “dược trúc”…”

Công Tôn liếc xéo hắn, Triệu Phổ mới thu liễm một chút.

Triệu Phổ cười, Hoàng Thái Phi nhưng lại trợn tròn mắt… Chữ sách, trong chữ sách thì có trúc, mà hai chữ Diêu Chúc, cùng với “dược trúc” tục mệnh thì hài âm (đọc gần giống), mà cũng lại giống dao trúc*… Dao tức mà mỹ ngọc… Trúc xanh như ngọc bích! Từ sâu xa quả nhiên đã định trước sao? Hoàng Thái Phi vịn vào Triệu Phổ bên cạnh hít sâu một hơi, âm thầm vui mừng —— con ta có phúc!”

(Diêu Chúc [Yáo zhú] đọc gần giống dược trúc [yào zhú], hơn nữa, chữ “diêu” = xa, mà xa cũng đọc là “dao”, “dao” lại có nghĩa là ngọc. Hoàng Thái Phi suy từ tên chữ của Công Tôn ra được ý nghĩa cây trúc đón gió mà lúc trước phương trượng đã nói khi tĩnh tâm. Xa~ xa~ xa~ )

.

Tiểu Tứ tử tiến tới, kề sát bên chân Công Tôn, nhỏ giọng nói, “Tên chữ của phụ thân rất êm tai, hơn nữa cũng có ý tứ.”

Triệu Phổ gật đầu nhìn Tiểu Tứ tử, “Đúng vậy, ‘dược trúc’ sao.”

“Mới không phải.” Tiểu Tứ tử nghiêm túc nói, “Ngũ hành của ta thiếu mộc thiếu kim, phụ thân ngũ hành lại là hỏa, tên chữ này, là lão sư của phụ thân đặt cho y, ông là lão thần tiên.”

Nghe Tiểu Tứ tử nói hùng hồn và đầy lý lẽ, Triệu Phổ nhìn Công Tôn, “Tên chữ này giải thích thế nào?”

“Nga.” Công Tôn cười cười, nói, “Năm đó ân sư nói ban đêm mơ thấy ta một mình dạo bước bên trong hoang mạc mà khắp trời lại có bão tuyết, một thân một mình, may mà phía trước có một ánh nến le lói, tuy rằng bên trong cuồng phong nhưng vẫn đang cháy bừng nóng bỏng, cứ như đang dẫn đắt ta đi ra hoang mạc… Cho nên mới lấy tên chữ là Diêu Chúc.”

Triệu Phổ nhướng nhướng mi, nói, “Ân… Còn có chút ý tứ.”

.

Hoàng Thái Phi hít sâu một hơi, trong lòng mừng như điên nhưng không biểu lộ ra, hơn nữa song song, bà cũng chú ý tới Tiểu Tứ tử.

Tiểu Tứ tử lúc này, đang đứng bên người Công Tôn, hơn phân nửa thân thể nấp ở phía sau y, mở to một đôi mắt thỏ, nhìn chằm chằm Hoàng Thái Phi trước mặt.

Tiểu Tứ tử thầm nhủ, mẫu thân của Cửu Cửu thoạt nhìn một chút cũng không lão nha, hơn nữa… Hảo hảo nhìn nha.

Mà Hoàng Thái Phi thì lại bị một đôi mắt to của Tiểu Tứ tử nhìn đến hồn phách đều muốn bay ra, mấy nha hoàn bên cạnh cũng đều khe khẽ nói nhỏ, “Oa nhi này thật khả ái nha!”

“Thực sự cực khả ái a.” Hoàng Thái Phi nói với hạ nhân bên cạnh.

“Ân.” Mấy nha hoàn này theo Thái Phi cũng đã lâu, đều nói, “Lão phu nhân, hài tử này so với Kim Đồng bên cạnh bồ tát còn khả ái hơn.”

Công Tôn đương nhiên biết Tiểu Tứ tử khả ái đến mức nào, chỉ là bản thân vật nhỏ không biết mà thôi, dù sao thì cũng là một nhóc mập ngây ngô.

“Tiểu Tứ tử.” Công Tôn đẩy Tiểu Tứ tử nhích từng chút từng chút lên phía trước, nói, “Gọi người, đây là Hoàng Thái Phi.”

Tiểu Tứ tử đi tới trước một chút, nhưng lại nắm chặt vạt áo của Công Tôn, nhìn lão Thái phi một chút, mặt đỏ hồng kêu một tiếng, “Ân, nãi nãi hảo!” (nãi nãi = bà nội)

 

“A…” Công Tôn cùng Triệu Phổ chợt nghe được một tiếng hít không khí, đang khó hiểu chuyện gì xảy ra, thì lại thấy lão Thái phi vỗ đùi, “Ai u… Đòi mạng của ta rồi, đến, cục cưng cho nãi nãi ôm một cái.”

Tiểu Tứ tử tiến đến, Hoàng Thái Phi vươn tay bế bé lên đặt trên đùi, Triệu Phổ tự hỏi… Nương không phải không thể cầm những thứ nằng nặng gì đó sao? Sao có thể dễ dàng nâng Tiểu Tứ tử lên như vậy? Xem ra cũng không cần uống thuốc nữa, rảnh rỗi thì cứ đi ôm Tiểu Tứ tử đi?

.

“Ngươi gọi Tiểu Tứ tử nha?” Hoàng Thái Phi vươn tay nắm bàn tay nhỏ bé béo phình của Tiểu Tứ tử, cầm một nắm tay múp míp đầy thịt trong lòng bàn tay khiến lão Thái phi muốn thắt cả ruột, xoa Tiểu Tứ tử rồi cọ tới cọ lui, phân phó nha hoàn chuẩn bị điểm tâm, mang trái cây lên, không được lạnh? Mà cũng không được nóng?

.

 

Triệu Phổ ở một bên nhìn thấy khóe miệng co rút lại nhìn Công Tôn, chỉ thấy y hơi hóm hỉnh nháy mắt với hắn mấy cái —— Tiểu Tứ tử vừa xuất hiện, ai cũng tranh giành!

Tim Triệu Phổ đột nhiên đập thịch một cái, ngực chửi má nó —— ngươi đồ thư ngốc, một nam nhân một đôi mắt phượng hẹp dài, rảnh rỗi đi quyến rũ người a, nhìn đến mức khiến người khác tâm hoảng ý loạn, rõ thật là!

Thật vất vả mới khiến người đang kích động dị thường mà ôm Tiểu Tứ tử không buông tay là Hoàng Thái Phi “trả tự do” cho Tiểu Tứ tử, Công Tôn ngồi xuống, bắt mạch cho Thái Phi.

.

Sau một lúc, Công Tôn khẽ nhíu mày.

Triệu Phổ thấy thần sắc của Công Tôn thì trong lòng cảm thấy bất ổn, liền hỏi, “Thư ngốc, có thể trị được không a?”

“Ai!” Hoàng Thái Phi trừng mắt liếc Triệu Phổ, nói, “Ngươi gọi vị này là gì? Đây là thần y a, là phụ thân của Tiểu Tứ tử!”

Triệu Phổ mí mắt nháy liên hồi, tâm nói phụ thân của Tiểu Tứ tử cũng không phải nhi tử của ngài, ngài làm gì mà che chở như vậy a… Nhi tử của ngài ở đây nè.

.

“Chứng phong thấp của Thái Phi có rất nhiều nguyên nhân.” Công Tôn vươn tay, lấy một cây bút kê đơn thuốc, nói, “Cần kết hợp uống thuốc, châm cứu cùng ngâm thảo dược, kiên trì nửa tháng, trước tiên là tiêu trừ cảm giác đau nhức tê mỏi, lại một tháng, giảm sưng, rồi điều trị một tháng nữa, giúp cho tứ chi hoạt động như thường, cuối cùng thêm một tháng ăn nhiều đồ bổ, chăm hoạt động, thì có thể khỏi hẳn.”

“Thật sao?” Triệu Phổ chưa kịp lên tiếng, mấy nha hoàn bên cạnh Thái phi đều mừng như điên, có mấy người quá vui sướng mà khóc nấc, các nàng đã theo Thái Phi hơn mười năm, chứng kiến lão phu nhân nhận hết đau đớn thống khổ của bệnh phong thấp, hôm nay vừa nghe có thể cứu chữa, tự nhiên cảm động đến rơi nước mắt.

.

“Thái phi.” Công Tôn đột nhiên hỏi, “Ngài hằng ngày… ngoại trừ thức ăn bình thường, có ăn thứ gì đặc biệt không?”

Triệu Phổ nghe xong khó hiểu, hỏi Công Tôn, “Thư… Tiên sinh, cái gì gọi là thứ đặc biệt?”

Công Tôn khẽ nhíu mày, suy nghĩ một chút, nói, “Thái Phi, có người hạ độc người.”

Hoàng Thái Phi sửng sốt, Triệu Phổ tròng mắt cũng trợn tròn lên, tiến đến nắm chặt Công Tôn, “Cái gì?”

Hoàng Thái Phi vội vàng ngăn cản Triệu Phổ, nói, “Ai nha, tính thô lỗ của ngươi lại nổi lên rồi, đừng làm tiên sinh bị thương, mau tránh ra, đứng qua một bên!”

Triệu Phổ sốt ruột, đứng sang một bên thúc giục Công Tôn, “Có người hạ độc là sao?”

Công Tôn nhìn Hoàng Thái Phi, “Thái Phi gần đây lúc đứng dậy sau khi quỳ, có phải tứ chi sẽ tê rần, đầu choáng váng, buồn nôn, có đôi khi tỉnh ngủ rồi cũng có thể nằm mơ, giống như không hoàn toàn tỉnh lại được?”

“Đúng đúng!” Hoàng Thái Phi vội vã gật đầu, “Ta còn tưởng là do phong thấp làm thành như vậy.”

.

Công Tôn lắc đầu, nói, “Chỉ sợ rằng kẻ hạ độc cũng nhìn trúng điểm này.” Công Tôn nói, từ bên trong cái hòm thuốc trên tay Tiểu Tứ tử, lấy ra ngân châm, nhẹ nhàng nâng bàn tay của Hoàng Thái Phi lên, sau đó vỗ vài cái trên tay, nói, “Có thể sẽ có chút đau, Thái Phi cố gắng nhịn.”

“Hảo!” Hoàng Thái Phi gật đầu, Công Tôn dùng ngân châm đâm vào huyệt vị trong ngón tay của Hoàng Thái Phi, vị Thái Phi này không hổ là người con gái của thảo nguyên, Công Tôn kỳ thực biết như vậy là rất đau, nhưng lão thái thái không hề đổi sắc mặt.

Rút ngân châm ra, Công Tôn đưa châm cho Triệu Phổ nhìn, nói, “Đây là một loại độc hiếm thấy, cọi là Trĩ Cưu Thảo, dùng lâu dài, có thể thần không biết quỷ không hay khiến người khác tử vong, Hoàng Thái Phi dùng thứ này cũng đã gần nửa năm.”

.

“Khốn nạn!” Triệu Phổ nghe xong nổi giận, xoay người xuất môn, ra lệnh cho các ảnh vệ, “Đem gia tướng trong Vương phủ, hết thảy những thứ còn sống đều trói tới đây cho ta! Ta muốn thẩm vấn từng người một! Bọn chúng phản rồi!”

Các ảnh vệ mang theo binh tướng đi bắt người.

Hoàng Thái Phi có chút lo lắng, nói, “Ai nha, đây là tức giận hồ đồ a… Từ từ tra thôi, đừng đánh rắn động cỏ.”

“Đừng lo.” Công Tôn thu hồi ngân châm, nói với Hoàng Thái Phi, “Chỉ cần người hạ độc ở trong vương phủ, ta liền có thể tìm ra.”

Hoàng Thái Phi nhìn Công Tôn một lúc lâu, nói, “Tiên sinh, thực sự là tài cao!”

Tiểu Tứ tử cười tủm tỉm nói, “Phụ thân của ta là thần y!”

Hiểu lầm nảy sinh như thế này

 

Triệu Phổ lần này giận dữ rất nghiêm trọng, cho nên ảnh vệ binh lính ko dám chậm trễ, mau chóng tập trung toàn bộ nha hoàn hạ nhân của Vương phủ tới một chỗ.

Tất cả vừa nghe nói có người hạ độc muốn ám hại Hoàng Thái Phi, cả đám người đều sợ đến mức trợn tròn mắt, đây là chuyện lớn, nếu Triệu Phổ ra lệnh một tiếng không cần biết đúng sai đem tất cả bọn họ đi làm thịt, vậy cũng không thể nào cãi lí được.

Vì vậy, trong đại viện Vương phủ, nha hoàn hạ nhân đều run cầm cập như đang sàng thóc, dồn một cục lại với nhau. May mà Vương phi thường ngày sinh hoạt tương đối tiết kiệm, hơn nữa Triệu Phổ hầu như quanh năn không ở trong phủ, cho nên người hầu có hạn, đây cũng là chỗ tốt, dễ dàng điều tra nội tặc. Này nếu đổi thành Bàng phủ, nha hoàn hạ nhân vừa đếm cũng có hơn ngàn người, muốn điều tra thì phiền to.

.

Đợi mọi người tập trung trong viện, Triệu Phổ nhìn Công Tôn, hỏi, “Làm sao tra?”

Công Tôn nói, “Độc tính của Trĩ Cưu Thảo rất lớn, kẻ hạ độc cũng sẽ bị trúng độc.” Nói, bảo Giả Ảnh mang đến một nắm ngân châm, đâm vào đầu ngón tay từng người, động tác giống như khi y thử độc cho Hoàng Thái Phi.

Bọn nha hoàn này đều bị đau mà kêu lên, Triệu Phổ ở một bên nhíu mày… Vừa nãy nhìn mẫu thân mình thử độc, còn tưởng rằng một chút cũng không đau, không ngờ lại đau đến như vậy.

.

Đang kiểm tra đến một tên đầu bếp ở trù phòng thì, Công Tôn chỉ thấy tay hắn run run, tựa hồ rất sợ, Giả Ảnh một bên vươn tay, chụp lấy cổ tay hắn, lạnh lùng nhìn hắn một cái.

Công Tôn dùng kim đâm sâu vào ngón tay người nọ… Rút ra một cái… Chỉ thấy là màu đen.

Công Tôn cau mày, nói, “Là hắn!”

Ngay khi Công Tôn nói ra, chỉ thấy đầu bếp nọ sợ đến xoay người muốn chạy, Giả Ảnh lanh tay lẹ mắt, túm được cổ áo hắn vứt vào trong viện… Tên kia bị quăng mạnh một cái, muốn đứng dậy lại bị Giả Ảnh đạp lên, hắn nằm úp sấp bên chân Triệu Phổ, la oai oái, “Vương Gia tha mạng a… Ta không biết đó là độc… Ta là nghe người xúi giục.”

“Nghe ai xúi giục?” Triệu Phổ mới vừa nói ra, chỉ thấy trong một loạt hạ nhân, đứng ở hàng cuối, có một tên tuổi tác hơi lớn cả kinh quay đầu bỏ chạy, bị Tử Ảnh đang đứng canh cửa một cước đạp cho lăn trở về

.

Mọi người vừa nhìn, là phó quản gia Vương Trung.

Triệu Phổ để Công Tôn kiểm tra mọi người xong, lệnh cho quản gia, vốn là đại tổng quản thái giám Triệu Huệ trong triều, đem tất cả thái giám hạ nhân và nha hoàn đều dẫn đi tra rõ quê quán một lần nữa, những kẻ lại lịch bất minh đều đuổi đi, sau này nếu có tìm hạ nhân thì ngay cả tổ tông ba đời đều phải điều tra rõ ràng, trong ngoài Vương phủ tăng cường phòng bị, sau đó những gì Hoàng Thái Phi ăn mặc chi tiêu, đều phải cẩn thận kiểm tra xét nghiệm!

.

Sau đó, Triệu Phổ gọi người đem Vương Trung cùng tên đầu bếp kia đưa vào trong biệt viện.

Hoàng Thái Phi đương nhiên biết bọn họ muốn làm gì, liền nói với Triệu Phổ, “Trạch Lam a, đừng làm hại mạng người.”

Triệu Phổ khẽ nhíu mày, sau đó gật đầu, xoay người đi.

Công Tôn ở trong phòng dùng châm cứu trừ độc cho Hoàng Thái Phi, Tiểu Tứ tử ở một bên đưa ngân châm, vừa hỏi, “Phụ thân, Cửu Cửu bọn họ đi đâu vậy?”

Công Tôn cười cười, nói, “Tiểu hài tử không thể hỏi.”

.

Chỉ chốc lát sau, Công Tôn thi châm cho Hoàng Thái Phi, nói, “Thái phi, phải chờ nửa canh giờ mới có thể rút ra.”

“Ân, hảo hảo.” Thái phi trên đầu ghim thật nhiều châm, gật đầu, nhìn Công Tôn một chút, nói, “Ta vẫn không quá an tâm a… Tính tình của Trạch Lam, tất nhiên sẽ tìm ra hung phạm… Ai, này hỏi ra với không hỏi ra, đều cực kỳ bất lợi a.”

.

Công Tôn nghe xong, cũng không phản ứng, chỉ cúi đầu, sửa sang vật dụng.

.

Hoàng Thái Phi thấy Công Tôn tỉnh bơ, thì cười hỏi, “Tiên sinh có thể hiểu được ta nói?”

Công Tôn khẽ cười cười, lắc đầu, nói, “Đệ tử ngu dốt.”

“Ha hả.” Hoàng Thái Phi cười, lắc đầu, nói, “Xem ra tiên sinh đã hiểu, nếu như không hiểu, vậy thì sẽ hỏi, không hỏi, chính là đã hiểu.”

.

Công Tôn bất đắc dĩ, nhìn Hoàng Thái Phi một chút, nói, “Thái Phi là nữ trung hào kiệt.”

“Ân.” Hoàng Thái Phi cũng không khiêm tốn, nhẹ nhàng gật đầu sau lại thở dài, có chút xúc động nói, “Nữ trung hào kiệt khiến người ta kính ngưỡng, bất quá trên đời này chân chính tương xứng với nữ trung hào kiệt thì có mấy người? Đều là bị ép buộc mà ra.”

.

Công Tôn nghe xong gật đầu, “Thái phi đích xác không dễ thở.”

 

“Đa tạ tiên sinh thông cảm.” Hoàng Thái Phi nói, “Ta không muốn quay về đại mạc mà ở lại Kinh thành, đơn giản chính là để hoàng thượng ăn viên thuốc an thần, ta ở trong tay hắn, Trạch Lam chí hiếu, cho nó một ngàn lí do nó cũng không tạo phản. Nhưng nếu ta chết… không khéo lại chết trong hoàng thành, vậy thì Trạch Lam tất nhiên sẽ ghi hận hoàng thượng, mà hoàng thượng cũng không có thứ gì có thể dùng để kìm hãm Trạch Lam.”

Công Tôn nghe xong, gật đầu. Có chút bùi ngùi, điều gọi là trời đất bao la, vẫn không to lớn bằng mẫu thân của mình, Hoàng Thái Phi này, để thiên hạ thái bình, lại càng vì nhi tử của mình, dĩ nhiên cam tâm tình nguyện ở lại Khai Phong làm nhân chất (con tin).

Thấy Công Tôn không có phản ứng, Hoàng Thái Phi cũng không quan tâm y có hiểu hay là u mê, tiếp tục sâu kín tâm sự, “Có thể thấy được kẻ hạ độc này không phải do hoàng thượng xúi giục… Nhưng Trạch Lam cũng không có vây cánh gì, nó nếu muốn tạo phản đăng cơ, chỉ một mình Trạch Lam có lợi, cho nên nói, kẻ hạ độc tuy rằng có gian kế, nhưng không nhất thiết là muốn hại Trạch Lam.”

Công Tôn trầm mặc —— chính xác, với danh tiếng của Triệu Phổ trong quân, hẳn là có không ít người muốn hắn xưng đế.

“Mà trong triều đều là quan văn, bọn họ biết Trạch Lam trọng võ khinh văn, còn có hơn một nửa là tham quan dung quan (quan vô dụng), trong mắt Trạch Lam không dụi được hạt cát, bên người không được phép có kẻ ngu si… So sánh đẳng cấp, đối bọn họ mà nói chắc chắn đó là trăm hại mà không có một lợi.” Hoàng Thái Phi nói, “Cho nên kẻ làm ra việc này không phải văn nhân, nhất định là quân nhân… Nói cách khác, là bạn bè trong quân của Trạch Lam.”

.

Công Tôn âm thầm nhíu mày, đích xác chỉ có một loại khả năng, nhưng loại chuyện này, y cũng biết quan hệ trọng đại, nên không muốn xen vào quá nhiều, thấy Thái Phi nhìn mình, nói, “Thái Phi phân tích thỏa đáng.”

“Ha ha.” Hoàng Thái Phi cười lắc đầu, “Lão bà ta có tâm cơ, muốn từ miệng tiên sinh nói ra thật không dễ dàng… Ta đây liền nói trắng ra vậy, lần này làm chuyện như vậy, nhất định là một vài người có địa vị trong quân, đặc biệt là kẻ ủng hộ Trạch Lam làm… Không chỉ một hai người! Năm đó Thái tổ chính là khoác hoàng bào làm hoàng đế (soán ngôi làm vua), hôm nay có người muốn noi theo, thấy lão bà ta là chướng ngại vật, cho nên muốn trừ bỏ ta, biện pháp này cũng chỉ có những mãng hán mới nghĩ ra được, cho nên không trách bọn họ. Nhưng việc này lỡ như để Trạch Lam điều tra ra, trong lòng tất nhiên sẽ không thoải mái, hôm nay làm lớn chuyện, người trong quân chắc chắn sẽ biết, hoàng thượng bên kia nhất định cũng biết.”

Công Tôn khẽ nhíu mày —— đích xác bất lợi cho Triệu Phổ.

 

“Người trong quân Trạch Lam không thể động vào, nếu không sẽ sinh ra chia rẽ, quân tâm thay đổi thì Trạch Lam sẽ gặp phiền phức.” Hoàng Thái Phi có chút lo lắng tâm sự, “Nhưng hoàng thượng bên kia cũng sẽ có hiềm khích lớn, hơn nữa những kẻ có dã tâm trong triều rất nhiều, chắc chắn sẽ mượn đề tài để làm khó dễ Trạch Lam… Cho nên, việc này điều tra ra là không tốt, tra không ra lại càng không ổn, trái phải đều khó xử nga!”

Công Tôn cúi đầu không nói, ngực thầm nghĩ, Hoàng Thái Phi này thực sự là lợi hại, loại tâm tư này, nếu không từng trải qua sóng gió, tuyệt đối không luyện được.

.

Tiểu Tứ tử thấy Hoàng Thái Phi vẻ mặt u sầu, liền tiến đến hỏi, “Nãi nãi ngươi làm sao vậy?”

Lão Thái phi vươn tay bế Tiểu Tứ tử đặt lên đùi, nhéo nhéo khuôn mặt nhỏ nhắn của bé, nói, “Tiểu Tứ tử a, nãi nãi có chuyện phiền lòng a, nghĩ không ra biện pháp.”

“Chuyện gì phiền lòng nha?” Tiểu Tứ tử vươn tay nắm tay áo của lão thái thái, ngưỡng cổ nghiêm mặt hỏi.

“Ân.” Lão thái thái cân nhắc một chút, nói, “Là như vầy, có chuyện này, biết cùng không biết, đều không được, vậy thì nên làm gì bây giờ hả?”

Tiểu Tứ tử vốn cực kỳ hồ đồ, nghe xong thì càng thêm hỗn loạn, hỏi lão Thái phi, “Cái gì có biết hay không?”

Lão Thái phi cũng cười, nói, “Là có chuyện này, biết thì không tốt, không biết cũng không tốt, nếu như biết, có một số người sẽ mất hứng, còn không biết, thì có một số người khác sẽ mất hứng, ngươi nói, bây giờ làm sao mới tốt?”

Tiểu Tứ tử nghe xong chớp chớp mắt to, nhỏ giọng nói thầm, “Vậy thì nói cho người muốn biết, biết, còn người không muốn biết, thì không cho biết.”

.

Lão Thái phi sửng sốt, nhìn chằm chằm Tiểu Tứ tử.

 

Công Tôn thì lại cười, lắc đầu, tiếp tục, sửa sang lại cái hòm thuốc trong tay, sửa sang xong đóng hòm lại, Công Tôn mới nói, “Việc này cũng không phải không thể giải quyết.”

“Thỉnh tiên sinh chỉ giáo.” Hoàng Thái Phi khiêm tốn thỉnh giáo

.

“Bề ngoài của Trĩ Cưu Thảo, rất giống với Lan Thảo Căn (rễ cây lan), mà những sợi râu của Lan Thảo Căn có thể làm thuốc.” Công Tôn không nhanh không chậm nói, “Việc hôm nay, có thể nói là hai hạ nhân kia tự chủ trương, không biết từ đâu hỏi được một phương thuốc nói râu Lan Thảo Căn có thể trị phong thấp, cho nên muốn cấp Thái phi chữa bệnh. Chỉ là họ lầm Trĩ Cưu Thảo là Lan Thảo Căn, cho nên hại Thái Phi trúng độc. Tuy rằng hành vi xấu xa, nhưng dù sao cũng là một mảnh trung tâm, cho nên Vương Gia chỉ là phạt nặng chứ không lấy mạng họ, đuổi người đi.”

Vương Phi nghe xong, chân mày giãn ra, nói, “Diệu kế a! Đợi lúc bọn họ trở lại báo cáo kết quả, thì nói họ bị phát hiện, Trạch Lam sau khi tra được, bọn họ cơ linh bịa chuyện nói dối, người chỉ thị bọn họ làm việc tất nhiên sẽ sợ bóng sợ gió một hồi, biện pháp tốt nhất chính là nhân nhượng không nhắc tới, như vậy có thể che đậy chuyện này… Hoàng thượng bên kia, cũng sẽ không nghi ngờ, dù có nghi ngờ, người ngoài cũng không thể xúi giục, hảo một kế tứ lạng bạt ngàn cân a.” Thái phi vui mừng, vội vàng lệnh cho đại tổng quản Triệu Huệ đem biện pháp này nhắn cho Triệu Phổ.

.

Không lâu sau, thì thấy Triệu Phổ đen mặt trở về.

“Sao vậy?” Hoàng Thái Phi cười hỏi hắn.

Triệu Phổ gật đầu, “Đã xử lí tốt.”

“Có hỏi ra được ai không?” Hoàng Thái Phi hỏi.

Triệu Phổ chần chờ một hồi, khe khẽ thở dài, gật đầu, “Hỏi được.”

Hoàng Thái Phi lắc đầu, nói, “Biết ngay ngươi nhịn không được phải hỏi cho ra mà.”

“Đám người này thực là khó ưa!” Triệu Phổ nhíu mày, “Già điên!”

.

Lão Thái phi thấy Triệu Phổ vẻ mặt tức giận, cũng lắc đầu đành chịu, tựa hồ muốn nói lại thôi, cuối cùng nhịn xuống lời muốn nói.

Công Tôn thấy thời gian đã tới, đem châm trên người lão Thái phi đều lấy xuống, nói, “Thái phi chiều nay dùng dược thảo ngâm mình nửa canh giờ, sau đó trước khi ngủ lấy dược ăn, bắt đầu từ ngày mai chỉ cần uống thuốc cùng ngâm mình là được, ba ngày sau, ta quay lại thi châm cho ngài.”

“Ai.” Hoàng Thái Phi sốt ruột, ôm Tiểu Tứ tử không buông tay, nói, “Tiên sinh không phải muốn rời đi chứ? Ở lại đây đi!”

“Đúng vậy thư ngốc.” Triệu Phổ nghĩ chuyện hôm nay nên cảm tạ Công Tôn, cũng nói, “Lưu lại đi mà.”

Công Tôn cười cười, lắc đầu, “Đã đáp ứng với Bao đại nhân sẽ ở lại Khai Phong phủ rồi, hơn nữa ta rất có hứng thú với vụ án kia, cho nên muốn quay về, dù sao thì cũng không xa, đi lại cũng dễ dàng.”

.

Triệu Phổ cùng Hoàng Thái Phi liếc mắt nhìn nhau, cũng không ngăn cản nữa, chỉ có thể để Công Tôn đi về.

Khi Tiểu Tứ tử đi, Hoàng Thái Phi cùng mấy nha hoàn cũng không buông tha, ngàn dặn dò vạn dặn dò Công Tôn nhất định phải mang Tiểu Tứ tử tới đây thường xuyên, còn sai người tặng cho một thùng kẹo bánh, mọi người cùng Tiểu Tứ tử lưu luyến không rời mà chia tay, Thái Phi bắt Triệu Phổ tự mình đưa tiễn Công Tôn bọn họ về Khai Phong phủ.

.

Trên đường, Triệu Phổ vẫn nặng nề tâm sự, Công Tôn nhìn hắn, nói, “Bất hiếu.”

Triệu Phổ nhíu nhíu khóe miệng, trừng Công Tôn, “Ngươi nghĩ ta vui lắm chắc, ta cũng muốn làm thịt đám lão già kia cho nương hết giận, nhưng không có cách nào a, làm thịt họ nương sẽ càng buồn phiền!”

Công Tôn liếc hắn, nói, “Ta không phải nhắc tới cái này!”

Triệu Phổ sửng sốt, nhìn Công Tôn, hỏi, “Ta đây có chỗ nào bất hiếu?”

.

“Thái phi vì ngươi mà oan ức lớn như vậy cũng nhịn xuống, ngươi còn chường cái mặt mốc ra, đó không phải khiến bà ấy đã uất ức càng thêm lo lắng sao?” Công Tôn hỏi ngược.

Triệu Phổ thở dài, nói, “Ta cũng biết, nhưng mà cục tức này nuốt không trôi.”

Công Tôn cười cười, nói, “Ai bảo ngươi nuốt xuống làm chi?”

“A?” Triệu Phổ mù mịt nhìn Công Tôn.

Công Tôn đưa cho Triệu Phổ một bao thuốc bột, nói, “Dược phấn này một khi ăn vào, sẽ ‘vật vã’ ba ngày ba đêm, đem đi cho mấy lão già kia ăn đi, bọn họ còn không biết tính tình của ngươi sao? Vụ án này đã điều tra rõ ngươi sẽ không bỏ qua, hiện tại gió êm sóng lặng, chứng tỏ là ngươi nhịn, nhưng ngươi là người có cừu oán tất báo, hôm nay nhẫn nại như vậy, là biểu hiện chứng tỏ ngươi đã bất mãn bọn họ, như vậy sẽ khiến bọn họ lo lắng, đừng để cuối cùng sinh ra dị tâm. Ngươi đem thuốc này cho họ ăn, hảo hảo giáo huấn bọn họ một lần, như vậy, bọn họ trong lòng cũng biết điều, ngươi cũng hết giận, cũng tốt để Thái Phi thống khoái!”

.

Triệu Phổ giơ tay tiếp nhận bao thuốc bột Công Tôn đưa qua, sửng sốt một lúc lâu, đột nhiên vỗ đùi, ôm chầm lấy Công Tôn, “Con mọt sách à, ngươi con mẹ nó thực sự quá thông minh! Lão tử chưa từng gặp thư sinh nào giỏi như ngươi!

Vừa nói, Triệu Phổ còn ôm chặt Công Tôn, sấn tới hôn mạnh lên má y chụt một cái.

Thoáng chốc…

Công Tôn ngây ngẩn cả người, Triệu Phổ cũng ngây ngẩn cả người, Tử Ảnh cùng Giả Ảnh phía sau làm bộ nhìn trời, cái gì cũng không phát hiện.

Mà ở phía sau, chợt nghe Tiểu Tứ tử đột nhiên hoan hoan hỉ hỉ kêu một tiếng, “Bạch Bạch.”

.

Công Tôn cùng Triệu Phổ song song phục hồi tinh thần, xoay mặt, thì thấy bọn họ vừa lúc đứng trước cửa một khách điếm, một bạch y nhân vừa lúc đi ra… Chính là Bạch Ngọc Đường vừa gặp mấy hôm trước.

.

Bạch Ngọc Đường vừa từ trong tửu lâu đi ra, tới cửa, thì thấy Triệu Phổ ôm Công Tôn ra sức hôn một cái.

Triệu Phổ cùng Công Tôn chỉ thấy Bạch Ngọc Đường biểu tình phức tạp quan sát cả hai, sau đó, trong mắt hiện lên một tia cười nhàn nhạt, vô thức ho khan một tiếng, từ trong tay tiểu nhị đang ngốc lăng tiếp nhận dây cương, kéo ngựa đi, lúc gần đi, còn vươn tay xoa đầu Tiểu Tứ tử.

Giả Ảnh cùng Tử Ảnh chỉ thấy lúc Bạch Ngọc Đường phi thân lên ngựa, tựa hồ thực sự nhịn không nổi nữa, khóe miệng nhoẻn lên.

Tiểu Tứ tử vẫy tay với Bạch Ngọc Đường đã đi xa, hai ảnh vệ che miệng nín cười, khi Công Tôn phục hồi tinh thần một lần nữa, chỉ thấy Triệu Phổ còn ôm y, mà trên đường hầu như tất cả mọi người đang nhìn, ngay cả trong tửu lâu cũng lặng ngắt như tờ.

.

Công Tôn cùng Triệu Phổ mấy ngày nay đã sớm nổi danh, Triệu Phổ là hôi mắt Tu La, anh hùng danh chấn Đại Tống, Công Tôn là thần y có thể đem tay đứt nối lại, ở tại Khai Phong phủ… Ánh mắt của mọi người như đang nói —— U? Thì ra hai ngươi là loại quan hệ này a.

Trong lúc nhất thời…

Công Tôn thẹn quá hóa giận, đỏ bừng khuôn mặt một cước đá văng Triệu Phổ, Triệu Phổ cũng vội vàng tránh ra, thấy Công Tôn quả nhiên đã tức giận, nhích ra, “Ai, thư ngốc, ta không có cố ý đâu!”

Công Tôn thấy có nhiều người vây quanh xem náo nhiệt, cũng không cách nào tính toán, chỉ phải hầm hừ ôm lấy Tiểu Tứ tử, quẳng lại một câu, “Đồ lưu manh!” Rồi xoay người ôm Tiểu Tứ tử đi.

.

Ba ngày sau, toàn bộ Khai Phong phủ đều truyền rằng, ngày đó Công Tôn cùng Cửu Vương Gia đi ngang qua trước cửa tửu lâu, Cửu Vương Gia đi tới ôm hôn, Công Tôn bỏ lại một câu “Đồ lưu manh” rồi đỏ mặt bỏ đi.

.

Lại qua vài ngày, lão Thái phi đang phơi nắng trong sân, lão thái giám Triệu Huệ đi tới, nói khẽ với bà: “Thái Phi, vừa có tin truyền đến, ba vị lão tướng trong Tây Bắc quân không biết có phải ăn thứ gì đó ôi thiu không, mà đã tiêu chảy mấy ngày nay, quân y dùng hết cách cũng phải bó tay, ba lão tướng chỉ có thể suốt ngày ‘đóng đô’ trong hầm cầu mà than thở.”

Hoàng Thái Phi nghe xong đầu tiên là ngẩn ra, sau đó cười ha ha, nói, “Diệu thay, diệu thay, con ta càng ngày càng giỏi mà.”

One comment on “[DLTN] Chương 25 + 26

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s