[DLTN] Chương 102 + 103

Yếu tri tâm phúc sự đãn thính bối hậu ngôn

(Muốn biết chuyện bí mật thì nghe trộm)

Công Tôn và Triệu Phổ đi tới thủy trại, Trâu Lương cũng theo tới, kiểm tra bốn phía, phát hiện thủy trại này có không ít nhược điểm, trong lòng nắm chắc, lần này Hà Trạch Văn lại bệnh nặng, nói không chừng đánh lén một trận đã đắc thủ! Nhưng dù sao cũng không có chứng cứ chứng minh hắn tạo phản, không thể vô duyên vô cớ đột kích thủy trại của hắn, để hắn bắt được nhược điểm, đánh lại một nước cờ, vậy thì càng phiền phức.

Triệu Phổ và Công Tôn lúc này cũng đang suy nghĩ đến ý này, chủ yếu nhất chính là chứng cứ.

Công Tôn trước tiên trị bệnh cho Hà Trạch Văn, chậm rãi làm cho hắn sản sinh lòng tin như vậy sẽ dễ hành sự.

Quả nhiên, cái bụng của Hà Trạch Văn càng lúc càng lớn, Triệu Phổ và Trâu Lương nhìn đến tròn mắt tấm tắc khen lạ, người sáng suốt vừa nhìn thì biết là có chửa! Chiêu này cũng quá độc ác.

Công Tôn cũng nhịn cười, tâm nói thuốc này hữu dụng thật a, bèn giả vờ bắt mạch cho Hà Trạch Văn, kỳ thực chỉ là dạ dày trướng khí kèm theo trướng bụng thông thường mà thôi, trong bụng Hà Trạch Văn không phải tiểu hài nhi, đều là khí, thuốc của Công Tôn khiến cho Hà Trạch Văn chật vật không chịu nổi.

Công Tôn chẩn mạch xong, lại khai một phương thuốc cho hắn, thuốc này có thể giúp hắn trì hoãn một chút, đã cho hắn một bạt tai thì cũng nên thưởng chút ngon ngọt chứ, như vậy mới có thể tin tưởng mình.

“Thần y, chuyện này nên làm thế nào cho phải a?” Hà Trạch Văn nhịn không được mà hỏi Công Tôn, “Còn mấy tháng nữa… mới, mới xong?”

Công Tôn nói, “Mang thai mười tháng, hiện tại vừa mới sáu tháng, còn hơn ba tháng nữa là có thể sinh được rồi.”

“Ai u.” Hà Trạch Văn mặt như đưa đám, nói, “Vậy làm sao sinh a, đòi mạng rồi!”

Công Tôn nhịn cười, “Tướng quân yên tâm, đến lúc đó ta sẽ giúp ngươi đỡ đẻ.”

“Phốc…” Hà Trạch Văn muốn khóc thét, nhưng đành gật đầu, đang định hỏi tiếp vài câu thì có một tham báo chạy đến, nói vài tiếng bên tai Hà Đức Quảng.

Hà Đức Quảng sửng sốt, gật đầu, dùng mắt ra hiệu cho Hà Trạch Văn, Hà Trạch Văn nhìn thấy, lời muốn nói cũng không bật ra khỏi miệng được, chỉ đành quay sang cảm tạ Công Tôn.

Hà Đức Quảng hỏi Công Tôn, “Tiên sinh, lần sau khi nào dùng thuốc a? Ta phái người đi đón ngươi.”

Công Tôn nói, “Mỗi ba ngày bắt mạch một lần, có gì khó chịu lập tức tìm ta.”

“Được được!” Hà Đức Quảng vội vã gật đầu, gọi hạ nhân tiễn Công Tôn ra ngoài, bạc thì đến trướng phòng (phòng thu ngân) mà lấy, đưa nhiều chút.

Công Tôn trao đổi bằng ánh mắt với Triệu Phổ bọn họ, trong lòng khẽ động, cảm giác thủy trại này tựa hồ xảy ra chuyện gì đó, Hà gia phụ tử rõ ràng rất khẩn trương.

Vừa đi ra cửa phòng, Triệu Phổ chợt nghe được Hà Đức Quảng đi tới bên giường, nói với Hà Trạch Văn một tiếng, “Cha… Tới!”

Triệu Phổ nhịn không được mà nhíu mày, trong lòng nghi hoặc —— Tới? Cái gì tới?

Nhưng cũng không thể hỏi nhiều, những hạ nhân này theo dõi gắt gao cho đến khi tiễn bọn họ ra ngoài.

Ra bên ngoài thủy trại, Trâu Lương và Triệu Phổ quan sát khắp nơi, chỉ thấy phía sau thủy trại tựa hồ có vài đoàn thuyền chèo tới.

Mọi người bước nhanh ra đại trại, Triệu Phổ nhảy lên một gốc cây cao, nhìn ra xa, sau khi nhảy xuống thì nhịn không được mà nhíu mày, “Là đoàn thuyền của người Phù Tang!”

“Người Phù Tang?” Công Tôn trong lòng khẽ động, “Đoàn thuyền hình như rất lớn, vô duyên vô cớ đến quân doanh thủy trại này làm chi? Chắc chắn có âm mưu!”

“Quay lại?” Trâu Lương hỏi.

“Chờ chút.” Triệu Phổ khoát khoát tay, nói, “Đừng đả thảo kinh xà!”

“Bây giờ chúng ta làm gì?” Công Tôn hỏi hắn, “Đây là thời cơ tốt nhất để lấy chứng cứ.”

Triệu Phổ gật đầu nói với Trâu Lương, “Nếu đến thủy trại, không bằng lên thuyền Phù Tang!”

Trâu Lương nghe xong hơi sửng sốt, gật đầu, “Có lý.”

Triệu Phổ kéo Công Tôn đi cùng với Trâu Lương tới góc đường, chọn một hướng để lên thuyền, nhưng thuyền Phù Tang neo trong thủy trại, không dễ tới gần, tốt nhất là từ trong nước đi đến.

Trâu Lương bơi rất giỏi, Triệu Phổ không thạo lắm, Công Tôn cũng không rành.

Giả Ảnh thì biết bơi, bèn theo Trâu Lương cùng nhảy vào trong nước, chậm rãi tới gần thuyền Phù Tang, thám thính tin tức.

“Thư ngốc, yên tâm đi.” Triệu Phổ kéo Công Tôn, nói, “Trâu Lương và Giả Ảnh bơi rất giỏi hơn nữa còn rất thông minh, có vấn đề gì chỉ cần nhảy vào nước là có thể thoát thân, chúng ta ở đây chỉ là khiến người ta hoài nghi, về hiệu thuốc trước chờ bọn họ thôi!”

Công Tôn gật đầu, cũng chỉ đành vậy.

.

Hai người về tới hiệu thuốc, Tiểu Tứ Tử còn đang ngồi trên quầy hàng đùa với Thạch Đầu, Triển Chiêu và Bạch Ngọc Đường cũng tới.

“Hai ngươi tới làm gì?” Triệu Phổ thắc mắc.

Triển Chiêu và Bạch Ngọc Đường thấy hai người đã trở về cũng thở phào nhẹ nhõm, nói, “Chúng ta phát hiện có thuyền Phù Tang tới, sợ các ngươi gặp phải sẽ rước lấy phiền phức.”

Triệu Phổ gật đầu, nói Trâu Lương và Giả Ảnh đã đi thám thính tình huống.

Thấy sắc trời đã sắp đen, bọn họ lưu lại chờ Trâu Lương Giả Ảnh, chuẩn bị đến tửu lâu Tùng Giang phủ để dùng bữa, vì không muốn khiến người khác hoài nghi, Triển Chiêu và Bạch Ngọc Đường ngồi một bên, Triệu Phổ và Công Tôn ngồi một bên, hai bên giả vờ không quen.

“Phụ thân.” Tiểu Tứ Tử ăn trứng tráng mà Công Tôn vừa đút cho, nhỏ giọng gọi thầm một câu.

“Ân?” Công Tôn phát hiện mấy ngày nay Tiểu Tứ Tử tựa hồ luôn rầu rĩ không vui, bèn hỏi, “Tiểu Lương Tử đâu? Sao mấy hôm nay không thấy nó đi chung với ngươi?”

Tiểu Tứ Tử đô đô miệng, nói, “Tiểu Lương Tử học bơi với Tưởng Tưởng, không rảnh theo Tiểu Tứ Tử.”

“Nga…” Triệu Phổ gật đầu, “Thảo nào mấy ngày nay không thấy, thì ra đang học bơi à, cơ hội này ngàn năm khó gặp, kỹ năng bơi của Tưởng Bình giỏi nhất nhì thiên hạ.”

“Phụ thân ta cũng muốn học.” Tiểu Tứ Tử nhìn Công Tôn.

Công Tôn bật cười, “Ngươi trước tiên học trong dục bồn đã, học xong thì xuống sông, bằng không phải chờ đến khi mười tuổi!”

Tiểu Tứ Tử mếu máo, đếm ngón tay, vì sao mùng ba tháng sau còn chưa đến, gần đây chả có chút hứng thú nào! “Phụ thân, các ngươi dạo gần đây đều bận rộn, không có thời gian rảnh.”

Công Tôn cũng biết, sau khi tới Tùng Giang phủ thì rất bận bịu, không có thời gian chơi với Tiểu Tứ Tử, khiến Tiểu Tứ Tử bị hiu quạnh.

Triệu Phổ cười nói, “Tiểu Tứ Tử, đêm nay đi dạo chợ đêm với ngươi, sao hả? Gì cũng nghe ngươi, ngươi muốn đi chỗ nào thì đi chỗ đó.”

“Thật không?” Tiểu Tứ Tử vui vẻ.

“Ân.” Triệu Phổ nhướng mi, vỗ vỗ chân bảo Tiểu Tứ Tử đi đến ngồi, Tiểu Tứ Tử chạy tới bên Triệu Phổ, Triệu Phổ bế bé lên đút cơm.

Công Tôn vừa nhìn vừa ăn canh, tâm nói, Triệu Phổ rất biết cách nịnh nọt Tiểu Tứ Tử a.

.

Vừa dùng bữa xong, bọn Trâu Lương cũng đã trở về, vừa đặt mông ngồi xuống đã chửi má nó.

“Chuyện gì vậy?” Triệu Phổ thắc mắc, “Thám thính được gì không?”

“Nghe thì có nghe!” Giả Ảnh trả lời, “Nhưng nghe cả nửa ngày mà không hiểu cái quái gì cả, đám Phù Tang này a i u ê ô, không biết đang nói gì cả.”

Triệu Phổ dở khóc dở cười, có chút chán ngán nhìn hắn, “Hai ngươi đúng là đần.”

“Chịu thôi cũng đâu có cách nào khác.” Giả Ảnh liếc nhìn Trâu Lương, “Nga?”

Trâu Lương gật đầu, ăn, trả lời, “Ân!”

“Đúng rồi.” Giả Ảnh từ trong lòng lấy ra vài phong thư, nói, “Ta cũng không nghe hiểu được gì, thấy trên bàn có thư bèn tiện tay rút ra vài tờ, không biết có dùng được hay không, nhưng mà viết cũng toàn là ký hiệu lộn xộn, nhìn không rõ.”

Công Tôn đưa tay cầm lấy mở ra, Triệu Phổ hỏi, “Tìm người hiểu loại văn tự này ở đâu đây?”

Vừa mới hỏi, chợt nghe từ miệng Tiểu Tứ Tử đang ngậm cổ gà trong lòng mình bật ra hai chữ, “Bổn bổn.”

“Ân?” Triệu Phổ cúi đầu nhìn Tiểu Tứ Tử, chỉ thấy vật nhỏ phồng phồng má, nói, “Ưm ưm~ không phải có phụ thân biết sao?!”

Mọi người đều giật mình nhìn Công Tôn, chỉ thấy Công Tôn đang tập trung đọc thư, Trâu Lương nheo mắt lại hỏi, “Biết thật?”

Giả Ảnh cũng tò mò.

Công Tôn đọc xong, đặt thư sang một bên, nói, “Đây là thư thủy trại viết cho tướng quân Phù Tang Đường Bản, thương lượng qua lại cấu kết tiêu diệt Đại Tống, chứng cứ đầy đủ!”

“Hả?” Giả Ảnh cả kinh, “Ta tiện tay cầm về lại là chứng cứ?”

“Ân, không giả chút nào!” Công Tôn gật đầu, “Trên đó viết, Hà Trạch Văn muốn hợp tác với Đường Bản, sau khi đoạt được Giang Nam thì sẽ lấn sang bên kia con sông, sau đó lần lượt công phá, chiếm cứ toàn bộ Trung Nguyên.”

“Ồ.” Triệu Phổ cười lạnh một tiếng, “Tính toán rất không tồi a.”

“Trên đó còn có ấn trạc của Hà Trạch Văn nữa.” Công Tôn nghiêm túc nói, “Giao những phong thư này cho hoàng cung thì tội danh phản quốc theo địch của Hà Trạch Văn này chắc chắn sẽ bị phơi bày, đó là tội danh phải sao gia diệt tộc a.”

“Chỉ sợ đến khi đó hắn chó cùng rứt giậu.” Triệu Phổ cầm thư lên giao cho Giả Ảnh, nói, “Suốt đêm đưa vào hoàng cung, tự tay giao cho hoàng thượng, nghe hắn an bài.”

“Dạ!” Giả Ảnh ăn xong vài miếng cơm cuối cùng, cùng Tử Ảnh đi đến Khai Phong.

Trâu Lương lúc này còn đang híp mắt nhìn Công Tôn, thần tình đó có chút phức tạp.

Công Tôn bị hắn nhìn đến sởn tóc gáy, rụt đến bên cạnh Triệu Phổ né tránh, tâm nói phó tướng này của ngươi có bệnh a.

“Không được.” Tiểu Tứ Tử chắn ở phía trước Công Tôn, nghiêm túc nói, “Chúc Chúc không được nhìn phụ thân, phụ thân có Cửu Cửu rồi.”

Trâu Lương sửng sốt, sờ sờ cằm, nói, “Ân, có lợi!”

“Có lợi cái gì?” Công Tôn thắc mắc.

Trâu Lương thoáng tự nói một chút rồi hỏi Triệu Phổ, “Bao giờ thành hôn?”

Công Tôn và Triệu Phổ đều kinh ngạc, tâm nói, bốn chữ! Không ngờ lại nói ra bốn chữ a!

Tiểu Tứ Tử cười tủm tỉm trả lời, “Mùng ba tháng sau.”

Trâu Lương nhướng mi một cái, “Quá chậm!”

Triệu Phổ mừng rơn, ân, những lời này hắn thích nghe!

“Đúng nga!” Tiểu Tứ Tử gật đầu.

Công Tôn kéo Tiểu Tứ Tử qua, bịt miệng bé lại, không cho bé nói bậy.

Trâu Lương nhìn nhìn Công Tôn, lại nhìn nhìn Triệu Phổ, nói, “Nên cưới! Có trọng dụng!”

Triệu Phổ đổ mồ hôi đầy trán, chân mày Công Tôn nhướng thật cao, chữ cưới kia hơi bị chói tai, một lát mới ngập ngừng nói, “Nguyên soái nhà ngươi mới là bên xuất giá.”

Trâu Lương nghe xong nhướng mi một cái, trả lời, “Vô phương.”

Triệu Phổ thở dài, Công Tôn lại giật mình.

Trâu Lương uống trà, không nhẹ không nặng tới một câu, “Trên dưới lập biện!” (trên dưới đã phân rõ ràng, vì bảo tồn đặc sắc của Trâu Lương nên không ghi dài được^^)

Công Tôn nghe xong liền cảm giác ‘đằng’ một cái máu nóng xộc lên tới não, tâm nói Trâu Lương này không hổ là người Triệu Phổ dẫn theo, y như hắn, chẳng chút đàng hoàng!

Vươn tay đoạt lại Tiểu Tứ Tử, Công Tôn dắt Tiểu Tứ Tử xuống lầu, đi dạo phố.

Triệu Phổ cũng đứng dậy, vỗ vỗ vai Trâu Lương nói, “Ta theo họ đi dạo, ngươi về một mình đi.”

Trâu Lương đột nhiên nói, “Mạnh bạo lên!”

Triệu Phổ cả kinh, tâm nói, thủ hạ của hắn sao dám trực tiếp như vậy, bản thân Công Tôn đã không tự nhiên đến điên người, chẳng lẽ đã đến nông nỗi ngoại trừ dùng sức mạnh cũng không còn cách nào khác rồi sao? Trên mặt có chút khó xử, đang muốn đi lại nghe Trâu Lương nói, “Không nhanh chút, coi chừng bị đoạt.”

Triệu Phổ lườm hắn một cái, “Đêm nay ngươi nói nhiều quá.”

Trâu Lương khẽ cười cười, chỉ chỉ Công Tôn dưới lầu, lại chỉ chỉ Triệu Phổ, “Rất xứng đôi.” Nói xong, xoay người đi.

Triệu Phổ nghe xong trong lòng thấy rất hưởng thụ, thản nhiên cười, nhảy xuống lầu, đuổi theo Công Tôn.

.

Chợ đêm Tùng Giang phủ rất náo nhiệt, nhưng là ca vũ thanh bình, không hợp với tiểu hài tử như Tiểu Tứ Tử, trên đường đều là rạp hát, trà lâu tiệm cơm, nếu không thì cũng là xướng quán kỹ viện trước cửa đứng đầy kỹ nữ chèo kéo.

Tiểu Tứ Tử ngáp một cái nhìn trái nhìn phải, cảm thấy rất nhàm chán.

Lúc này, chợt thấy phía trước có một tràng lâu (tòa nhà cao), các cô nương đang thét to, “U, đại gia a, vào trong này uống chén rượu hoa đi, chúng ta ở đây là trăm hoa đua nở, muôn hoa khoe sắc nha!”

Tiểu Tứ Tử chớp chớp mắt, giơ một ngón tay chỉ một tửu lâu, tấm biển trên đó ghi “Bách Hoa Lâu”, nói, “Cửu Cửu, vào trong đó!”

Triệu Phổ hít một ngụm khí lạnh, nói, “Tiểu Tứ Tử, ở đó có gì hay ho đâu, bé ngoan không thể đến!”

Tiểu Tứ Tử thắc mắc, “Tại sao? Nơi đó không phải nói trăm hoa đua nở sao, ở đây không vui, chúng ta đi ngắm hoa đi!”

Triệu Phổ vừa khuyên Tiểu Tứ Tử vừa nhìn thần sắc của Công Tôn, tâm nói, thư ngốc này không chừng lại xù lông nhím. Nhưng kỳ quái chính là, Công Tôn nhìn chằm chằm Bách Hoa Lâu phía trước, trên mặt không có biểu tình gì, tựa hồ đang suy nghĩ gì đó.

Triệu Phổ vừa nhìn, nguy, thư ngốc đang chuẩn bị, nói không chừng lập tức bạo phát, vội dỗ dành Tiểu Tứ Tử, “Tiểu Tứ Tử, không được a, chúng ta không thể đi chỗ đó!”

“Vì sao a?” Tiểu Tứ Tử hơi dẩu mỏ, “Cửu Cửu ngươi vừa nãy rõ ràng nói Tiểu Tứ Tử muốn đi đâu thì đi đó mà!”

Triệu Phổ dở khóc dở cười, đã định bảo Công Tôn cản lại, bây giờ hắn phát hiện có lẽ do mình quá cưng chiều Tiểu Tứ Tử nên vật nhỏ hay làm nũng với mình, Công Tôn nói vài câu nó sẽ nghe ngay.

Nhưng ngoài dự liệu của Triệu Phổ, Công Tôn không hề ngăn cản, ngược lại, nói, “Ân… có thể đi một chuyến.”

Triệu Phổ sửng sốt, tâm nói, cái gì? Ngươi muốn đi kỹ viện? Lập tức, Triệu Phổ lang tính nổi lên, tâm nói ngươi dám liếc nhìn kỹ nữ ta trực tiếp khiêng ngươi về làm ngươi!

Nhưng Công Tôn khoát khoát tay với hắn, giơ một ngón tay chỉ phía trước, ý bảo Triệu Phổ nhìn!

Triệu Phổ quay đầu nhìn qua, thấy có một đội nhân mã đứng trước Bách Hoa Lâu, có vài người bước xuống.

Người dẫn đầu chính là Hà Đức Quảng, còn có vài người… tuy rằng mặc trang phục của người Trung Nguyên, nhưng kiểu tóc quái dị, nhìn một cái —— Là người Phù Tang!

“Nga!” Triệu Phổ nhướng mi một cái, tâm nói đây thật đúng là cơ hội ngàn năm nhất định phải đi thám thính một chút. Có điều… hắn lại nhìn nhìn Tiểu Tứ Tử, Tiểu Tứ Tử theo vào kỹ viện có được không? Hơn nữa bọn họ muốn âm thầm thám thính, để Tiểu Tứ Tử ở đâu bây giờ? Nếu như bảo bé về cùng các ảnh vệ, vật nhỏ chắc chắn không chịu, lại nói mọi người lạnh nhạt với bé.

Công Tôn nhìn nhìn Tiểu Tứ Tử, thấp giọng nói, “Tiểu Tứ Tử, chúng ta chơi một trò chơi được không?”

Tiểu Tứ Tử chớp chớp mắt, bắt đầu lên tinh thần, nói, “Hảo nha, trò gì?”

“Chúng ta nhắm mắt lại, trong lúc này mặc kệ người khác nói gì cũng không được mở, ai nhắm lâu hơn thì người đó thắng, thế nào?”

Tiểu Tứ Tử phồng má, “Trò này có gì vui đâu nha.

Công Tôn cười, “Nếu ngươi thắng, hôn sự sẽ diễn ra trước mùng ba một ngày.”

“Thật sao?” Đôi mắt Tiểu Tứ Tử trợn tròn xoe, “Vậy là sửa thành mùng hai sao?”

“Ân.” Công Tôn gật đầu đáp ứng.

“Hảo nha!” Tiểu Tứ Tử vội nói, “Chúng ta bắt đầu chưa?”

“Ân, bắt đầu!” Công Tôn vừa nói xong, Tiểu Tứ Tử đã lập tức ôm Thạch Đầu, nhắm mắt không nói lời nào.

Công Tôn cười, lén gọi Hắc Ảnh và Bạch Ảnh đến, bảo Bạch Ảnh bế Tiểu Tứ Tử vào lòng, lặng lẽ trở về Hãm Không đảo, với những hiểu biết của y về Tiểu Tứ Tử, không bao lâu Tiểu Tứ Tử sẽ ngủ.

Bạch Ảnh nhẹ nhàng nhận lấy Tiểu Tứ Tử, cùng Hắc Ảnh đi về Hãm Không đảo.

Quả nhiên, không bao lâu Tiểu Tứ Tử đã ngủ say, ngực còn sung sướng nghĩ, nhất định thắng phụ thân, ta chỉ cần sáng mai mới mở mắt, như vậy bọn họ có thể thành thân vào mùng hai!

Chờ Tiểu Tứ Tử được đưa đi, Triệu Phổ nhìn nhìn Công Tôn, cười, “Thư ngốc, ngươi thật giỏi a!”

Công Tôn nhíu mày, hỏi hắn, “Sao hả vương gia, chúng ta công khai đi vào hay âm thầm nghe trộm?”

“Ai.” Triệu Phổ cười, “Muốn biết chuyện bí mật thì đi nghe trộm… đương nhiên là âm thầm.” Nói xong, dắt Công Tôn chạy đến ngõ nhỏ bên cạnh Bách Hoa Lâu, nhảy vào hậu viện, lặng lẽ… tìm Hà Đức Quảng và những người Phù Tang kia.

 

Diêu quán, kỳ diệu đích địa phương

(Kỹ viện, nơi kỳ diệu)

Công Tôn và Triệu Phổ muốn tìm Hà Đức Quảng và đám người Phù Tang kia, bèn đi vào hậu viện của Bách Hoa Lâu, vào trong, đi tìm từng cửa sổ một.

Sau khi tìm mấy gian phòng, Công Tôn mặt đỏ tới mang tai, ngực thầm mắng, đúng là hạ lưu.

Triệu Phổ thấy thần sắc y thú vị, bèn nói, “Vào trong kỹ viện, đương nhiên là làm chuyện hạ lưu, có gì phải oán giận chứ?”

Công Tôn khinh bỉ liếc hắn, không lên tiếng.

Triệu Phổ vui vẻ, nhéo nhéo cánh tay Công Tôn, “Thư ngốc, có muốn học tập một chút không? Đến ngày thành thân khỏi phải lúng túng? Bị ăn cũng không biết ăn như thế nào.”

Công Tôn hít một ngụm khí lạnh, mặt trắng bệch, nói, “Thành thân… không phải là bái thiên địa uống rượu giao bôi sao, tại sao… lại làm như vậy.”

Triệu Phổ nhướng mi một cái, giữ hai bên má Công Tôn nói, “Ngươi ít giả bộ, nói cho ngươi này thư ngốc, bây giờ ngươi chạy không được, tối đó không động phòng với ngươi ta sẽ đi làm thái giám!”

Công Tôn khẩn trương lên, đột nhiên bắt đầu sinh ra suy nghĩ dẫn Tiểu Tứ Tử bỏ trốn, hai chữ đào hôn thoáng cái đã bật ra.

Triệu Phổ thấy vẻ mặt của Công Tôn, khẽ cười cười, sấn tới nói, “Thư ngốc… ngươi có gan thì chạy thử cho ta xem, đừng để ta bắt được!”

Công Tôn nhìn hắn, nói, “Bắt được thì sao?”

Trên mặt Triệu Phổ lộ ra một nụ cười âm hiểm, chậm rãi mở miệng, “Quân pháp hầu hạ!”

Công Tôn liếc xéo hắn, ngực tính toán… Làm sao bây giờ a? Vừa nghĩ đến mùng ba tháng sau đã thấy sợ.

“Là mùng hai rồi!” Triệu Phổ kế bên nhắc nhở, “Ngươi bại dưới tay Tiểu Tứ Tử rồi!”

Công Tôn mặt như đưa đám, thiếu chút nữa quên béng chuyện này!

Hai người tiếp tục đi đến phía trước, đột nhiên, nghe được trong một căn phòng trên lầu ba truyền đến tiếng nói cười, có một người lớn tiếng ồn ào, huyên thuyên gì đó hoàn toàn không hiểu.

Công Tôn chỉ chỉ bên trên, nói với Triệu Phổ, “Chính là căn phòng kia!”

Triệu Phổ gật đầu, vòng tay ôm Công Tôn, nhẹ nhàng nâng thắt lưng y thả người nhảy lên.

Bên ngoài lầu ba không có rào chắn cũng không có sân thượng, cho nên không có nơi đặt chân, Triệu Phổ bèn nhảy ra khỏi hoa lâu, bám dưới mái hiên, một tay cầm lấy cái giá đỡ nóc nhà, chân dẫm vách tường, cố định trước cửa sổ, một tay nâng Công Tôn.

Công Tôn và Triệu Phổ đã sớm quen thuộc nhau, Công Tôn sợ ngã, hai tay ôm cổ Triệu Phổ giữ cân bằng, đầu gối Triệu Phổ khẽ nhúc nhích, để Công Tôn có thể ngồi trên đùi, như vậy có chỗ mượn lực, không cần lủng lẳng giữa không trung.

Công Tôn bèn cảm giác cánh tay đang đỡ mình của Triệu Phổ hơi xiết lại, không hiểu sao cảm giác rất có lực lượng.

Công Tôn nhìn cánh tay hơi thô giống như gậy củi, vừa nghĩ đến tối mùng hai, mình sẽ… nghĩ tới đây, lại không cam lòng đảo mắt liếc Triệu Phổ.

Triệu Phổ bị y làm cho kinh ngạc, giật mình hỏi, “Thư ngốc, ngươi suy nghĩ bậy bạ gì vậy? Nhìn ngươi kìa, mặt đỏ lừ như vậy?”

Công Tôn vội xoa hai má, mất mặt nha, nhưng hình ảnh này cứ lập đi lập lại trong đầu đuổi hoài không đi, mình nhất định là ở cùng Triệu Phổ quá lâu nên học theo hắn, cả ngày suy nghĩ bậy ba, mà lại còn là suy nghĩ của phường lưu manh.

Định thần một chút, Công Tôn giơ một ngón tay vươn đầu lưỡi liếm liếm, đưa tới cửa sổ —— Chọt.

Trên cửa sổ giấy xuất hiện một cái lỗ, Công Tôn tiến tới nhìn.

Chân Triệu Phổ giật giật, Công Tôn ngẩng đầu, chỉ thấy Triệu Phổ cười với y, nhìn nhìn cửa sổ phía trước, ý như nói —— Chọt thêm một lỗ cho ta với.

Công Tôn lại chọt một cái, để hắn nhìn.

Hai người không lên tiếng, lẳng lặng chờ ngoài cửa sổ, nhìn lén nghe trộm.

Bên trong có vài người Phù Tang và Hà Đức Quảng, sau vài chén rượu thì mặt mũi đỏ bừng, đang làm mấy trò hề truy truy đuổi đuổi các diêu tỷ (kỹ nữ).

Công Tôn nhìn thấy bèn nhíu mày, tâm nói những người Phù Tang này trong miệng toàn phun phân, đều là giọng điệu hạ lưu, một câu tiếng người cũng không có, tại sao chỉ biết chơi đùa mà không bàn chính sự a?

 

Hà Đức Quảng cũng cung kính bưng trà rót nước cho những võ sĩ Phù Tang này, theo chân bọn họ chơi đùa, nô tài!

Náo loạn một trận, những kẻ đó đã rượu đủ cơm no, bây giờ rốt cuộc mới chịu bàn chính sự.

Các diêu tỷ đều không hiểu tiếng Phù Tang, cho nên những người Phù Tang nói ra kế hoạch của mình ngay trước mặt các nàng.

Mặt khác, khiến Công Tôn và Triệu Phổ kinh ngạc chính là, Hà Đức Quảng này đừng thấy bụng phệ bị thịt vừa nhìn thì thấy là một kẻ vô dụng, nhưng tiếng Phù Tang nói rất lưu loát, một chút cũng không sượng.

Triệu Phổ và Công Tôn liếc mắt nhìn nhau, trời mới biết Hà Trạch Văn này đã có giao tình với Phù Tang bao nhiêu năm, không chừng là rất lâu trước đây đã bí mật lui tới, là gian tế của Phù Tang, cũng như những danh tướng trước đây, danh tướng của Đại Tống thật là đáng buồn, không có bao nhiêu người tốt lành.

Công Tôn lẳng lặng nghe, bọn chúng hàn huyên một hồi lâu, rồi tựa hồ như đạt được thỏa thuận nào đó, nâng chén kính rượu, lại uống thêm chút rồi ôm các mỹ nhân vào phòng ân ái.

Triệu Phổ lắc đầu, lại đảo mắt nhìn Công Tôn, chỉ thấy sắc mặt y nghiêm trọng, biết y phỏng chừng đã nghe được chuyện gì khó lường rồi.

“Thư ngốc?” Triệu Phổ nhướng mi với y một cái, Công Tôn gật đầu, “Chúng ta trở về đi!”

Triệu Phổ nhảy từ trên đỉnh xuống, hai tay nâng Công Tôn, nhảy ra khỏi tường vây của Bách Hoa lâu, phi thân vào ngõ nhỏ, nhẹ nhàng buông Công Tôn xuống.

Công Tôn cho đến khi hai chân chấm đất thì vẫn còn ôm cổ Triệu Phổ, thấy đã đứng vững mới buông tay, Triệu Phổ hai tay ôm thắt lưng y kéo vào lòng mình ôm, rồi sấn tới hôn một cái, “Thư ngốc!”

Tai Công Tôn hơi nóng lên, nhưng cũng không tức giận đánh người, y hiện tại đang nghĩ nên vì tối mùng hai sắp tới mà luyện tập một chút, tốt nhất là nghiên cứu vài loại dược vật giúp đảo khách thành chủ, một lần áp đảo Triệu Phổ, hoàn thành nhiệm vụ không có khả năng đó, để mọi người nhìn mình với cặp mắt khác xưa!

Triệu Phổ thấy Công Tôn vẻ mặt hùng tâm bừng bừng, cảm thấy thú vị, sau lưng y vừa lúc là tường viện, bèn nhẹ nhàng ấn y lên rồi tiến lên hôn…

 Công Tôn vừa hôn vừa học, cho đến khi mê muội.

Hai người trở về, Triệu Phổ hỏi Công Tôn, “Vừa nãy bọn Phù Tang kia nói gì?”

“Bọn chúng đang thương lượng chuyện tấn công Hãm Không đảo.” Vẻ mặt Công Tôn bắt đầu nghiêm túc.

“Cái gì?” Triệu Phổ cau mày, “Tấn công Hãm Không đảo?”

“Ân.” Công Tôn gật đầu, nói, “Bọn chúng cho rằng, Hãm Không đảo địa lý ưu việt, có hiệu quả quan trọng, một khi khai chiến với Đại Tống, Hãm Không đảo sẽ là một đầu vào trọng yếu, trước tiên phải chiếm lĩnh nơi đó mới được.”

“A…” Triệu Phổ gật đầu cười, “Đừng nói, quả thật cũng đúng vậy.” Suy nghĩ một chút, lại hỏi, “Có nhắc tới binh lực gì không.”

“Người Phù Tang lần này hình như mang đến hai vạn người, mà thủy quân nguyện ý ra mười vạn người.”

“Chậc…” Triệu Phổ nhíu mày, nói, “Hơi khó a, đông quá, nhân mã do Trâu Lương dẫn đến đối phó với mười vạn người thì không thành vấn đề, nhưng hoàng thượng bên kia còn chưa hồi âm, không thể lập tức nghênh chiến, như vậy sẽ bại lộ thân phận lại đả thảo kinh xà.”

“Vậy phải làm sao bây giờ?” Công Tôn nói, “Cũng không thể để Hãm Không đảo bị chiếm a! Nếu như trong vòng ba ngày hoàng thượng còn không hồi âm chẳng phải phiền phức sao?”

Triệu Phổ cười, “Ta đương nhiên biết chứ, đừng nóng vội, nghĩ cách đi.”

“Hãm Không đảo đẹp như vậy, một khi bị chiến hỏa ảnh hưởng chắc chắn bị hủy hoại chỉ trong chốc lát.” Công Tôn hơi mất mát lẩm bẩm, “Chúng ta còn phải thành thân ở đó, nơi đó nên vĩnh viễn đẹp như thế.”

Công Tôn vừa nói vừa đá một hòn đá ven đường, một lát, không nghe được Triệu Phổ phản ứng gì bèn ngước mắt nhìn hắn, chì thấy hắn nhìn chằm chằm mình mà xuất thần.”

“Sao vậy?” Công Tôn ngẩng mặt nhìn hắn.

“Ngươi nói đúng!” Triệu Phổ sấn tới, hôn nhẹ lên trán Công Tôn một cái, “Nơi đó ai cũng không được đụng vào, chúng ta phải thành thân, phải vĩnh viễn đẹp như vậy mới phải!”

Công Tôn thấy ánh mắt Triệu Phổ rất kiên định, trong lòng liền có một mảnh bình yên. Triệu Phổ chính là có khí phách như thế này, nếu hắn đã đáp ứng bảo vệ Hãm Không đảo, đương nhiên sẽ không có chuyện gì! Công Tôn tin tưởng như vậy, Triệu Phổ muốn làm thì nhất định làm được.

.

Hai người tới bến đò Hãm Không đảo, chỉ thấy có một chiếc thuyền lớn neo ở đó, Bạch Ngọc Đường và Triển Chiêu đứng ở đầu thuyền, thấy bọn họ tới, giơ tay ngoắc.

Tiểu Tứ Tử đang ngủ, dựa vào lòng Triển Chiêu, đầu gác trên vai hắn, các ảnh vệ ở bên cạnh, xem ra là gặp ở bến đò, cùng nhau tụ lại chờ hai người cùng trở về đảo.

Khi các ảnh vệ và Triển Chiêu nói chuyện, Tiểu Tứ Tử mơ màng nghe được, mở mắt vừa nhìn thì phát hiện Công Tôn và Triệu Phổ mất tiêu.

Suy nghĩ một chút, Tiểu Tứ Tử hiểu được, Công Tôn lừa bé, dẩu mỏ.

Triển Chiêu phải dỗ dành một phen, Tiểu Tứ Tử vẫn rầu rĩ không vui.

Bạch Ngọc Đường thấy được, bèn nói rõ, nếu Công Tôn đã đáp ứng sẽ đại hôn sớm hơn một ngày, vậy khẳng định sẽ làm sớm một ngày. Nghe được Bạch Ngọc Đường nói, Tiểu Tứ Tử lập tức hết uất ức, còn nghĩ mình được lời, không bao lâu ôm Triển Chiêu ngủ tiếp.

Thấy hai người trở về, Bạch Ngọc Đường bèn phân phó người chèo thuyền chèo đi, lập tức trở về Hãm Không đảo.

“Sao rồi?” Triển Chiêu biết hai người đi thăm dò tin tức của người Phù Tang, liền hỏi.

Công Tôn và Triệu Phổ nói một chút về chuyện người Phù Tang chuẩn bị đánh Hãm Không đảo.

Nghe xong, Bạch Ngọc Đường cau mày, phân phó ngừng thuyền, lấy thuyền nhỏ cho hắn, muốn đi làm thịt đám người Phù Tang kia trước rồi chém Hà gia phụ tử sau, bị Triển Chiêu ngăn lại.

“Bọn Phù Tang này hiện tại chỉ mới có kế hoạch, ta vừa nghe nói bọn chúng cần ba ngày để điều động nhân mã, hơn nữa Hà Trạch Văn đang mắc bệnh nặng, không thể lập tức hải chiến.” Công Tôn khuyên nhủ, “Chúng ta về trước đi, tìm Lô đại ca và Bao đại nhân bọn họ thương lượng một chút rồi quyết định sau?”

Tính tình của Bạch Ngọc Đường vốn không kiên nhẫn, nhưng Triển Chiêu nắm chặt cổ tay hắn, kéo hắn vào trong phòng, Công Tôn và Triệu Phổ liếc mắt nhìn nhau, khỏi nói, may là có Triển Chiêu ở đây, nếu không thật đúng là không ai ngăn được Bạch Ngọc Đường… chắc thế.

Tiểu Tứ Tử về tới vòng tay Công Tôn tiếp tục ngủ khò khò, Thạch Đầu chi chi chi chạy tới bên cạnh Triệu Phổ, Triệu Phổ cảm thấy hình như nó lớn hơn một chút, gần đây Tiểu Tứ Tử đã không bế nó nổi nữa rồi.

“Phụ thân…” Tiểu Tứ Tử ôm Công Tôn nói mớ, “Mùng hai…”

Công Tôn thở dài, bóp bóp cái mũi nhỏ của bé, “Hay dứt khoát ngày mai thành thân cho rồi, nếu không ngươi lại ma chướng!”

“Hảo!” Triệu Phổ vội tiến lên, Công Tôn trừng mắt liếc hắn, “Hiện tại muốn ngày mai thành thân cũng không được a! Sắp nguy cấp mà còn bàn hỉ sự?!”

Triệu Phổ nghe được cũng rất tức giận, đá nhào một cái ghế, “Bằng không ta cùng Bạch Ngọc Đường đi tới đó làm thịt bọn chúng! Dám phá hỏng chuyện tốt của lão tử?!”

Công Tôn cũng bó tay với hắn, đẩy mạnh hắn vào trong phòng.

.

Không bao lâu, thuyền cập bờ, mọi người về đến đảo, kể lại cho Bao Chửng bọn họ nghe chuyện mình thám thính được, bắt đầu nghiên cứu nên ứng đối như thế nào.

“Ai nha.” Bàng Cát nhíu mày, “Nếu như trong vòng ba ngày hoàng thượng bên kia còn chưa giao công văn đến đây, vậy không dễ làm a.”

“Công văn ngày mai tới cũng vô dụng.” Triệu Phổ nói, “Đánh thủy trại cần xem tiên cơ, chuẩn bị cũng không đủ.”

“Đúng.” Trâu Lương gật đầu, giơ tay, “Sáu ngày.” Ý là nói, chí ít phải chuẩn bị sáu ngày!

“Tốt nhất là không xuất động binh mã mà có thể ngăn cản bọn bọ công đảo.” Bao Chửng hỏi, “Có cách nào không?”

“Thủy trại của Hà Trạch Văn phòng thủ kiên cố, không xuất động nhân mã thì rất khó đánh vào, hơn nữa nếu chỉ có hai vạn quân đến thì còn dễ giải quyết.” Âu Dương Thiếu Chinh lắc đầu, “Nhưng hắn dẫn tới mười vạn nhân mã, Hãm Không đảo quá nhỏ, không chịu nổi cơn trùng kích này.”

“Nhưng đã từng có sáu vạn người đánh tới đảo này rồi mà?” Bạch Ngọc Đường hỏi Hàn Chương.

“Ân.” Hàn Chương mỉm cười, nói, “Các vị, Hãm Không đảo tuy rằng nhỏ, nhưng cũng không phải là một hòn đảo đơn giản, các vị cũng không phải ngoại nhân, ta cho các vị xem một chút.”

Mọi người hai mặt nhìn nhau, theo Hàn Chương đứng dậy, đi tới sau bụi hoa lau trên đảo.

Tiểu Lương Tử cũng đã học bơi xong và trở về, thấy Tiểu Tứ Tử thì rất thân thiết, một ngày không gặp nhớ muốn chết. Tiểu Tứ Tử còn hơi giận nó, Tiêu Lương bèn xin Công Tôn cho mình bế, Tiểu Tứ Tử cảm thấy mất mặt, đẩy nó không cho bế, Tiêu Lương ôm bé chạy tới chạy lui, miệng nói, “Cẩn Nhi, gần đây có phải gầy hơn hay không?”

Tiểu Tứ Tử đời này sợ nhất người ta nói mình béo, thích nhất người ta bảo mình gầy, lập tức vui vẻ, Tiêu Lương dỗ hai ba câu, Tiểu Tứ Tử lại ôm nó nói to nói nhỏ.

Công Tôn nhìn thấy liên tục lắc đầu, Triệu Phổ nhướng mi, Tiểu Lương Tử được a, nắm được tinh túy của tán tỉnh, mới nhỏ như thế đã có tiền đồ, trưởng thành Tiểu Tứ Tử chắc chắn chạy không thoát.

Mọi người đứng bên bờ, chỉ thấy Hàn Chương đi tới bên một tảng đá lớn, giơ tay, nhẹ nhàng xoay một chỗ lõm trên tảng đá… Chợt nghe tiếng cạch cạch cạch vang lên.

Đồng thời, bên bờ sóng biển cuồn cuộn, tựa hồ trong nước có vật gì muốn trồi lên.

Mọi người đang khó hiểu… Đột nhiên, nghe được “Ào” một tiếng, chỉ thấy bên bờ biển Hãm Không đảo trong nháy mắt xuất hiện một loạt bảng đinh, đầu nhọn chỉa ra, vây quanh toàn đảo. Sau đó, có một loạt nỏ tên dựng thẳng, ngay cả trên những thân cây xung quanh, trong khe đá gần đó, nơi nơi đều là cơ quan, những mũi tên nhọn hướng ra ngoài khơi, tựa hồ lập tức sẽ bắn ra,

“Cừ thật.” Âu Dương Thiếu Chinh nhịn không được tán thán, “Chỉ cần một tổ cơ quan này là có thể giải quyết vài ngàn người, muốn lên đảo khó hơn lên trời!”

“Hãm Không đảo có vị trí địa lý ưu việt, huynh đệ chúng ta có sinh kế bên ngoài, người nào mà chưa gặp qua, kẻ muốn cướp địa bàn chúng ta không ít, cứ tính là mười vạn đại quân đi, chúng ta cũng chả sợ!” Hàn Chương có chút tự tin, “Để hắn đến đây đi.”

“Hảo.” Trâu Lương gật đầu, “Có khí phách.”

“Nhưng mà, tốt nhất vẫn là không đánh.” Bao Chửng nói, “Hãm Không đảo này phong cảnh như tranh, có giết chóc quá đáng tiếc.”

“Ân…” Lúc này, Công Tôn đột nhiên nói, “Ta có một biện pháp.”

Mọi người quay đầu lại, nhìn y một cái rồi cùng kêu lên, “Nói đi, ngươi đừng có cù cưa nữa!”

 

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s